Sổ Tay Dành Cho Phụ Nữ Việt

Cuộc sống toàn giả dối và đau khổ

8

Chuyện mỗi nhà, mỗi người cũng như mỗi số phận khác nhau. Không ai có thể nói trước được điều gì. Câu chuyện của tôi đau khổ và nhục nhã cũng là do tôi, bởi tôi cứ tin vào tình yêu và người đàn ông của mình.

Xem thêm : 

Nếu như không phải vì nghe những lời ngon ngọt của anh thì tôi đã lên xe hoa với một người đàn ông chân chất đã theo đuổi tôi mấy năm trời thì lúc đó cuộc đời tôi đâu có đau khổ ê chề thế này.

Cuộc sống toàn giả dối

Tôi cảm thấy tấc cả đều sụp đổ 

Tôi yêu anh và mê mẩn anh ở vẻ đẹp trai, hào hoa của người đàn ông. Chính vì thế quen nhau có mấy tháng mà tôi đã đem lòng yêu, tình yêu đến nhanh nhưng nó cũng chỉ là tình yêu giả dối.

Anh ga lăng, đẹp trai nên tán cô nào cũng đều mê anh và đã rất nhiều người cảnh cáo tôi anh chỉ chơi bời chứ không yêu đương và tôi đã bỏ ngoài tai những lời nói đó và nghĩ rằng đàn ông nào chả chơi bời, mỏi gối thì họ sẽ dừng lại. Tôi cũng tự tin vì tôi cũng xinh đẹp, có học thức, ăn nói dễ nghe và cũng được nhiều người để ý.

Tôi đã lầm và một sai lầm lớn nhất trong cuộc đời của tôi. Anh lừa tôi thành người đàn bà rồi chửa hoang và anh bỗng cao chạy xa bay không một lời nào từ biệt. Khi hỏi anh nói hết yêu thì chia tay.
Tôi đã khóc rất nhiều và thấy ân hận khi anh ta cười và thương hại cho đứa ngây ngô và những câu hỏi ngây thơ.

Tôi hận lắm những vẫn yêu, phải chăng càng yêu lại càng hận. Có lẽ lòng thù hận trong tôi đã dậy lên và muốn giết anh ta. Tôi như một món đồ chơi và anh ta cũng chả yêu ai quá 3 tháng, tôi cũng không ngoại lệ.
Rồi đến một ngày tôi quyết định gạt đi nước mắt và quyết tâm bỏ anh ta. Tôi sợ hãi khi biết mình có bầu nhưng rồi lại có chút yên tâm. Nếu tôi nói với anh ta có lẽ anh ta sẽ quay lại bên tôi vì chả có người nào có thể nhẫn tâm bỏ rơi con mình.

Cuộc sống toàn giả dối

Liệu rằng tôi có thể đứng vững một mình được không ?

Đúng như tôi đoán anh ta nhận được tin cũng chả có thái độ gì hối cải, anh ta bỏ đi không hỏi han gì ngoài câu nói bỏ nó đi. Đứa bé nó có tội gì đâu mà bỏ nó. Tôi cũng không có đủ bản lĩnh để có thể giữ được nó vì tôi còn quá trẻ, tôi làm sao đối diện với dư luận và gia đình mình đây. Cứ nghĩ đến là lòng tôi đau. Tôi sợ mọi người nói tôi là kẻ hư hỏng, chửa hoang mà trong khi đó được ăn học đàng hoàng. Cứ nghĩ đến điều đó tôi thấy tủi nhục lắm chỉ muốn chết quách đi cho nó xong. Sao hoàn cảnh trớ trêu thế sao lại là tôi. Tôi như phát điên lên và không biết phải làm sao?.

Cái cuộc đời sao mà bất công đến thế. Tôi đã làm gì sai mà phải gánh chứ?.Tôi đã khóc van nài xin anh ta quay lại mà anh ta không thèm đả động gì đến lời van xin của tôi cả. Thật là đau đớn. Tôi còn không biết làm sao với cái thai trong bụng.Giờ đây đối với tôi đã mất niền tin và tình yêu và cuộc sống toàn giả dối