Sổ Tay Dành Cho Phụ Nữ Việt

Đừng tin em mạnh mẽ, vì giờ đây em thấy rất tệ…

6

Anh! Xin đừng tin em mạnh mẽ khi nhìn thấy em tay trong tay một người khác lướt qua anh trên phố. Anh có biết rằng đó chỉ là những màn diễn do em tạo ra với hy vọng anh quay về bên em. Trái tim em ích kỉ lắm, nhất là đối với những thứ quý giá nhất của em. Em đã cố gắng mạnh mẽ, cố để được thỏa mái thốt lên hai chữ “chia tay” với anh. Nhưng em không thể. Chuyện tình chúng mình cứ thế chia hai, như vầng trăng khuyết trên cao chia hai màu “sáng tối”.

tinhcamdoikhichi

Đừng tin em mạnh mẽ, vì tim em đã ngấn lệ rồi…

Tới một lúc nào đó trong cuộc đời, trái tim chúng ta sẽ lại thổn thức vì một ai đó. Có người gọi đó là nỗi đau, có người gọi đó là hạnh phúc, còn người khác gọi là “tình yêu”, còn riêng em gọi đó là sự mạnh mẽ.

Sự thổn thức của con tim cũng giống như một con dao hai lưỡi, nó có thể khiến ta gọt ra những thứ mang tên hạnh phúc, nhưng cũng có thể khiến người cầm dao bị thương tổn. Trái tim con gái mỏng manh dễ vỡ lắm, chỉ một chút nhói đau thôi nhưng cũng đủ gục ngã cả một quãng đời rồi.

Xin đừng tin em mạnh mẽ dù khi gặp anh em vẫn luôn thản nhiên tươi cười. Bởi anh biết không trái tim em đang ngấn lệ, những giọt đắng đang chảy vào trong em, và trái tim em đang rỉ máu để rồi tạo nên những đêm dài đau đớn.

Đừng tin em mạnh mẽ, dù một ngày kia em có chúc anh hạnh phúc bên người vợ tương lai. Trên phong bì, em ghi dòng chữ chúc hai người trăm năm hạnh phúc, đó không thực sự là điều em muốn. Điều em muốn đó là người mặc váy cưới trước mặt anh là em, anh có biết không?…
Người ta cứ nói rằng, chỉ cần nhìn thấy người ấy được hạnh phúc thì bản thân đã mãn nguyện rồi. Nhưng riêng em thì khác. Em muốn anh hạnh phúc nhưng người khiến anh hạnh phúc không ai khác mà chính là em.

Đừng tin em mạnh mẽ khi anh nhìn thấy em đang tay trong tay với một người khác lướt qua anh trên phố. Vì anh có biết đó chỉ là những màn diễn do em tạo ra với hy vọng anh quay về bên em. Trái tim em ích kỉ lắm, nhất là đối với những thứ quý giá nhất trong cuộc đời em. Em đã cố mạnh mẽ, cố gắng để thốt lên hai chữ chia-tay với anh một cách thoải mái, tự nhiên nhất. Nhưng em đã không thể làm được. Chuyện tình chúng ta cứ thế chia hai, như vầng trăng khuyết trên cao chia làm hai màu sáng tối.

Dù em có cố gắng giấu những nỗi buồn trước anh, nhưng em không thể cố giấu mọi thứ khi đối mặt với chính mình. Em có quyền trách móc trái tim mình, đúng không anh?

Một ngày nào đó, khi bình minh thức giấc có lẽ em sẽ quên được anh, sẽ đứng trước tương lai rộng mở. Nơi đó có thể có anh, nhưng khi đó anh chỉ đứng với tư cách một người bạn. Còn bây giờ, anh đừng tin em mạnh mẽ nhé anh, vì trái tim em vẫn còn đau lắm…

Sưu tầm