Sổ Tay Dành Cho Phụ Nữ Việt

Em cô đơn trong tình yêu của anh…

5

Em thật sự sợ cô đơn sẽ kéo em ngày càng xa anh, rồi đến một lúc nào đó chúng ta không còn thông cảm cho nhau được nữa thì sao… Cái mà em muốn… nó không nhiều nhưng cũng không ít đâu, nó không đơn giản mà cũng không khó để anh thực hiện đâu… vì em là phụ nữ, mà phụ nữ thì hay để ý những thứ nhỏ nhặt, hay tủi thân… chồng chất mãi, và cuối cùng em tự thu mình lại, em không đòi hỏi nữa. Em chính thức thấy em cô đơn trong tình yêu của anh.

Chồng yêu! Đã bao lâu rồi em không gọi anh như thế rồi? Đã bao lâu rồi chúng ta quên mất những lời ngọt ngào dành cho nhau? đã bao lâu rồi anh không an ủi em những lúc không vui? Đã bao lâu rồi chúng ta không du lịch cùng nhau? Đã bao lâu rồi anh..

Anh… Anh còn yêu em nữa không? Chắc là có phải không? Vì anh vẫn luôn khẳng định tình yêu ấy trong trách nhiệm hằng ngày đối với em, với gia đình, và với con cái… Người ta hỏi anh tốt với em như vậy mà em còn muốn gì nữa… em cười buồn… thứ em muốn nó bình thường lắm, và nó còn không đáng để đòi hỏi nữa kìa. Nhưng nó lại không thể nói được, chẳng ai hiểu… người ta sẽ nghĩ em sướng quá hóa rồ, có không biết giữ mất đừng tìm, co người đàn ông như vậy còn muốn gì nữa…

em-co-don-trong-tinh-yeu-cua-anh

Em cô đơn trong tình yêu của anh…

Cái mà em muốn… không nhiều nhưng cũng không ít đâu, nó không đơn giản nhưng cũng không khó để thực hiện… chỉ vì em là phụ nữ, mà đã là phụ nữ thì hay để ý những thứ nhỏ nhặt, và hay tủi thân… chồng chất mãi, thì cuối cùng em tự thu mình lại, và không đòi hỏi nữa. Em chính thức thấy mình cô đơn trong tình yêu của anh.

Ừ! chắc anh sẽ cho rằng anh là người đàn ông trên đời này, người ta có đốt đuốc đi tìm thì cũng không có đâu, thời này những người như anh tiệt chủng hết rồi… Vâng, đúng là như thế, ở thời buổi này tìm đâu ra người đàn ông không rượu chè, không cờ bạc, không trai gái, cũng không cả bạn bè…đi làm về chỉ chăm sóc gia đình rồi lại quanh quẩn bên vợ con.

Em biết chứ, hơn 10 năm trôi qua rồi, tình yêu đâu có còn như thời trẻ nữa, ngày nào cũng nhìn nhau, đã thấy quá quen thuộc, thấy cần thiết, rồi thấy mặc định là điều tất yếu, và sống với nhau cả một đời, một ngày buồn bực bỏ nhau được sao? Bây giờ chúng ta sống với nhau vì nghĩa nhiều hơn tình phải không anh? Anh vẫn ở đó chẳng đi đâu, nhưng em có muốn đi đâu mặc kệ, khi em trở về nhà có anh đây rồi, muốn gì nữa hả em?

Anh có thấy là chúng ta càng ngày càng xa cách không? Em vẫn luôn nghĩ làm sao để cải thiện tình trặng của vợ chồng mình, em không thể nói bởi chúng ta còn quá nhiều chuyện phải lo, chuyện cơm áo gạo tiền, con cái, rồi cả cha mẹ nữa… anh quanh quẩn mãi với những khó khăn của cuộc sống này, làm sao em có thể đem thêm gánh nặng cho anh… Nhưng trong em nỗi cô đơn cứ xâm chiếm, mọi chuyện cứ nhạt nhòa đi mỗi ngày không còn sức sống cho tương lai nữa…

Ừ! chắc tại em rảnh rỗi, nên suốt ngày mơ mộng hão huyền… Em giờ có chồng mà như không, đi ăn một mình, và du lịch một mình,…

Mỗi ngày đi qua em lại dần tự thích nghi với hoàn cảnh của mình, đã bao lần em nghĩ thôi cho qua, không hoa, không quà  và không nói…nhưng những việc anh làm vì gia đình… em đòi hỏi gì nữa…

Em chỉ muốn nói để anh hiểu, vì em thật sự sợ nỗi cô đơn cứ kéo em ngày càng xa anh, và đến lúc nào đó lỡ chúng ta không còn có thể thông cảm cho nhau được nữa thì sao? Dạo này em thấy lòng mình kì lắm, đã không còn sức sống mỗi ngày nữa, đã không còn đủ sức bảo vệ anh khi gia đình mình gặp sóng gió nữa, đã không còn muốn cải thiện điều gì nữa, và em cứ muốn buông tất cả…

Vậy anh níu em lại có được không?