Em là người không tốt

1

Tình yêu của em, xin lỗi vì đã để anh phải buồn, xin lỗi vì đã để anh phải thất vọng vì em. Anh hãy để em đi, anh hãy tìm cho mình một cô gái tốt hơn em hàng trăm, hàng vạn để lần thay em yêu anh, bởi em là người không tốt, bởi em yêu anh quá nhiều…

Lần đầu yêu anh, là năm em 15 tuổi, là tình yêu ngây thơ của tuổi học trò đầy mơ mộng.

Em thường tự hỏi, khi chúng ta đã đặt một chân tới thế giới mới rồi, tại sao chúng ta lại còn xa nhau, những mộng mơ hoài bão khi xưa, những dự định khi em 18, những ước mơ bé nhỏ giữa hai chúng ta, qua một đêm là tan theo mây khói.

Vì ai

Vì em, em xin lỗi.

Ngày thơ ngây yêu anh cuồng nhiệt như thế, em cứ ngỡ em là Phương Hồi, còn anh là Trần Tầm trong Năm tháng vội vã của Cửu Dạ Hồi, em cứ ngỡ em mãi đắm say anh không đứt dời, em cứ ngỡ, và anh cũng ngỡ…

em-la-nguoi-khong-tot

Em là người không tốt

Cuối cùng, năm em 18 tuổi, trái tim em lại đập sai nhịp, đi sai đường trước một chàng trai khác, em – từ vai Phương Hồi đột ngột chuyển sang vai Trần Tầm, em day dứt, em đau khổ, vì em đã phản bội anh dù chỉ trong tâm trí, em đã yêu anh nhiều đến như thế, tại sao trái tim em vẫn không nghe lời Em khóc lóc thú nhận với anh, để mong anh dùng tình yêu thầm lặng của anh một lần nữa chỉ hướng cho trái tim em, em biết, em chẳng thích người ta đâu, nhưng bởi những bận rộn của anh làm em thấy cô đơn, người ta đến bên em như tia nắng nhỏ nhoi giữa bầu trời mưa lạnh lẽo.

Nhưng anh quyết định rời xa em, bởi với một người đàn ông, việc để cô gái của mình xao xuyến trước một người đàn ông khác chắc hẳn phải đau đớn và thất vọng đến nhường nào phải không anh Tất cả là tại em, em đã không đủ kiên định, em đã lạc lối trước bao phấn hoa ven đường rồi cuối cùng lại nhận ra, chỉ có anh mới là mục đích cuối cùng của em mà thôi. Mười tám tuổi hoa, em cô đơn giữa thành thị nhộn nhịp, em lạc lối trong những cung đường đầy nắng và gió, và em nhớ anh – tình yêu đầu tiên của em.

Sau đấy nữa là những vết trượt dài của em với những mối quan hệ nửa vời và chóng vánh, vì em sợ, em không đủ mạnh mẽ, vì em vẫn nghĩ tới anh khi đi qua những quán quen cũ, khi dừng lại nơi gốc cây xưa, hay chỉ đơn giản là nhìn một món đồ nào đó, em lập tức nghĩ tới anh, rằng anh có hợp với món đồ này không, rằng em sẽ tặng anh vào dịp nào…

Và em sực nhớ, mình chia tay mất rồi..

Em quả thực là một đứa con gái xấu xa, phải không anh…