Sổ Tay Dành Cho Phụ Nữ Việt

Không đáng thì bỏ đi, sao phải nghĩ ngợi nhiều

7

Khi gười ta không yêu nữa, mới có nhiều lý do để biến mất trong một ngày như thế. Khi thời gian dành cho em là cố địnhkhông hề phá lệ lấy một lần. Và nếu là yêu sẽ không bỏ mặc em trong những giây phút quan trọng để ở bạn bè quên đường về, sẽ chẳng vô tâm, vô tư đến mức khi nhìn thấy em không vui là anh lại biến mất để lại cho em một khoảng trống lớn trong lòng và trước mắt…

Em những tưởng mình chỉ cần yêu hết mình, và trao cho người ấy tất cả những gì mình có thể, thì đó là một loại tình yêu vĩ đại. Thật chớ trêu khi sự thật thì không phải như vậy…

Em biết người đàn ông ấy không yêu em. Nếu người đàn ông ấy yêu em, thì sẽ chẳng bao giờ để em phải chờ đợi mòn mỏi như thế. Vì khi con người ta yêu, sẽ chẳng thể kìm nén nổi nỗi nhớ khi ở xa nhau. Thế khi người ta không yêu, nên luôn để em chờ đợi. Bên em hay không? phút giây nào có quan trọng gì đâu.

Người đàn ông ấy không yêu em…nên em chỉ có thể xếp sau bạn bè của người ta, xếp sau tất cả cuộc vui không thể chối bỏ, và xếp sau cả những cuộc hẹn mà em rất mong muốn người ta đưa em đi cùng. Người ta không yêu, vì vậy khoảng trời riêng mà người ta giữ lại còn quá lớn, và em chỉ có thể đứng xa mà nhìn thôi.

khong-dang-thi-bo-di-sao-phai-nghi-ngoi-nhieu

Không đáng thì bỏ đi, sao phải nghĩ ngợi nhiều

Vì người đàn ông ấy không yêu em, mới có thể hùa theo những dở hơi và dại dột hại người và hại mình của em như thế. Ở ngoài mặt thì luôn hết lòng chiều chuộng em, thế nhưng thực ra người ta chẳng quan tâm. Không yêu thì sẽ không xót, hậu quả thế nào? em mới là người gánh chịu…

Người ta không yêu em, mới có nhiều lý do để biến mất trong một ngày như thế. Thời gian dành cho em luôn là cố định không hề phá lệ lấy một lần. Nếu yêu sẽ không bỏ mặc em trong những phút quan trọng để ở bên bạn bè quên đường về, và sẽ không vô tâm vô tư đến mức thấy em không vui là lại biến mất để lại cho em một khoảng trống quanh mình…

Người ta không yêu em! thực ra trong lòng em luôn biết rõ. Con người mà, ai thương mình, ai quan tâm đến mình, thực ra trong lòng hiểu hết, chỉ là muốn lừa người và lừa mình hay không mà thôi…

Yêu, cũng phải học. Vì trên đời này tất cả mọi thứ đều cần cân bằng, và cái gì đó quá nhiều bất cứ thứ gì đều không tốt, yêu thương cũng như thế. Thực sự chúng ta phải học cách đồng cảm, phải học cách nhìn vào đôi mắt họ, phải học cách chăm sóc, học cách cho họ một khoảng trống riêng của mình… chứ không phải cứ đâm đầu vào cái thế giới của họ rồi thề non hẹn biển.

Thế nhưng vẫn có nhiều lúc chúng ta không hiểu được. Em nghĩ rằng chỉ cần người mình yêu muốn chết, thì em cũng chết theo, em nghĩ đó đã là một tình yêu chân thật cao cả. Nhưng thực ra đó chỉ là một loại lụy tình. Và tình yêu là khi chúng ta muốn nhảy cầu thì người ấy sẽ kéo lại và tát cho ta một cái thật mạnh để chúng ta tỉnh ngộ. Đó mới chính là thứ tình yêu mà chúng ta cần

Tự em biết rõ, những thứ không đáng thì nên bỏ đi…