Sổ Tay Dành Cho Phụ Nữ Việt

Một người đã đi qua đời em

14

Người ta nói thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương, sẽ giúp em quên đi một người. Nhưng sao với em thời gian nó lại khiến nỗi đau thêm dài thêm đau, vết thương anh để lại hằn sâu theo năm tháng.

Chia tay 2 năm, thời gian đủ để em bắt đầu với những mối tình mới, nhưng em lại chọn dùng thời gian đó cố để quên anh. Nhưng hình như với những gì anh để lại thời gian đó quá ngắn vậy nên giờ em vẫn nhớ về anh, từng ngày từng giờ, như mình chưa bao giờ cách xa.

Bài đọc thêm:

Người yêu ơi em mất anh thật rồi

Sự khác biệt giữa cô đơn và cô độc

Trước hôn nhân chớ nên nói những câu này

Vẫn như những ngày khác, hôm nay em lại ôm khư khư điện thoại để nghe những bản nhạc buồn, trong list nhạc chợt có một bài hát khiến mắt em cay cay. Đúng ! “chỉ anh mới hiểu em” những câu hát quá đỗi thân quen đó lại khiến em một lần nữa rơi lệ.

Những kí ức về anh ập về cùng với những lời bài hát đó. Em nhớ anh, nhớ những lần anh hát như điên dại rồi cười khì hỏi em “có phải vì anh hát hay đẹp trai mà em bám bám lấy anh mãi không buông đúng không?”, anh cười tỏa nắng khiến tim em thấy ấm áp vô cùng. Cứ như vậy em bên anh, có vui có buồn, cũng có những lúc mình cãi nhau rồi đòi chia tay, nhưng dù như thế nào thì anh với em đều không để người kia rời xa nhau.

hinh-anh-1

Một người đã đi qua đời em

Bên anh em thấy bình yên đến lạ. Em là cô bé dỗi hờn, đôi khi ngô nghê đến lại khi ngồi bên anh mà em lại khóc rưng rức ôm lấy anh rồi nói “anh ơi em nhớ anh lắm”, anh đang  bên cạnh em mà sao lại có thể nhớ anh được chứ, em khùng lắm đúng không anh? Những lúc như thế anh lại ôm chặt em vào lòng vỗ về, em như một con cún nhỏ được anh vỗ về lại ngoan ngoãn nghe lời.

Cứ như thế mình bên nhau, em từng nghĩ mình sẽ bên nhau mãi mãi thế nhưng…

Mình chia tay…

Anh nói anh chán em rồi, bên em anh thấy mệt mỏi, muốn em hãy buôn tha cho anh.

Những câu nói này của anh làm em cười, anh đang đùa em mà, chắc em lại hư nên anh dùng câu nói này để phạt em đây mà, em biết lỗi rồi, anh sẽ lại tha thứ lại ôm em vào lòng.

Thế nhưng không em nhầm tất cả là sự thật anh lạnh lùng đến đáng sợ, anh chặn điện thoại, facebook, zalo, wechat và tất cả những gì liên quan đến em. Em khóc như điện dại, như một đứa trẻ khóc rồi lại tự dỗ dành tự cười và an ủi mình đây chỉ là trò đùa ác ý của anh thôi rồi anh sẽ về.

Cứ như thế em sống như cái xác không hồn. em tự cô lập mình giữa thế giới ồn ã. Em ổn 2 năm trôi qua đủ để em trưởng thành hơn, nhưng thời gian đó lại không đủ để em quên anh. Nhiều khi những kỉ niệm về anh ập về em lại thu mình lại một góc khóc thút thít.

Em không chấp nhận được sự thật mình đã mất anh, em vẫn chờ ngày anh quay về và nói với em câu nói chia tay của anh chỉ là một trò đùa ác ý mà anh làm cho em “Giờ anh quay về rồi, đừng khóc nữa cô gái, hãy chui vào lòng anh để anh bù đắp lại cho em tất cả…” Nhưng đó có lẽ chỉ là những điều em tự nghĩ ra để an ủi mình. Anh em mất anh thật rồi.

Một người đã đi qua đời em, có lẽ em sẽ phải mất thêm nhiều thời gian nữa để quên anh, nhưng rồi em sẽ quên chỉ quan trọng là cần bao nhiêu thời gian thôi.