Này em! mình làm quen được không?

12

Em có tin vào định mệnh không? Cái định mệnh mà nó gắn kết những con người xa lạ hay là những người đã từng thân quen nhau lại gần nhau hơn, trở thành những người lạ bên đời nhau. Trong một ngày lạnh lẽo như hôm nay, thì tôi muốn lấy hết dũng khí đứng trước em, gợi mở và nói với em rằng mình làm quen được không? Vậy có đường đột quá không?

Này em! có phải tôi đã gặp em ở đâu đó? Có phải trên những con phố mùa thu rợp lá vàng?

Tôi nhớ những buổi sáng thấy em ghé qua con phố này. Tôi nhớ bóng dáng em lí lắc và tinh nghịch. Em! một cô gái đã gói mùa thu vào những ngón tay, để rồi quay sang tôi mỉm cười rạng rỡ. Em là cô gái hàng xóm nấu những món ăn thơm mùi của hạnh phúc. Là cô gái ấy mỗi chiều lại nghe những bản nhạc rộn ràng như thể nắng hạ vẫn ươm đầy mầm nắng trong gian phòng nhỏ của em.

minh-lam-quen-duoc-khong

Này cô gái, mình làm quen được không?

Em là cô gái làm thêm ở tiệm chăm sóc thú cưng? Bàn tay em đôi khi bị xước xát, nhưng hễ nhìn thấy chú mèo, những chú chó nhỏ là lại sà vào đùa nghịch. Nhà em có nuôi một con mèo mập ú nu. Có tối em gào khản cả khu phố chỉ để gọi chú mèo ham chơi ấy về nhà. Nghe giọng em lúc đó vừa ghét lại vừa thương. Tôi chỉ có thể đứng từ cánh cửa sổ này nhìn ra, nhưng chẳng biết làm bất cứ điều gì cho em. Có hôm mèo mập chạy về mà người ngợm bẩn thỉu, em vừa la lên sung sướng lại vừa buông giọng trách móc.

Em biết không? Có một người nhà bên nghe đã nhìn thấy tất cả và chỉ biết mỉm cười khe khẽ…

Này em, tôi nhớ rồi. Chính em thường hay đứng ở trạm xe buýt gần nhà từ những sớm tinh mơ. Trên vai em đeo cái balo bé xíu xiu. Mỗi khi em chạy cái balo đó lại lúc lắc dễ thương đến lại. Em thường hay đeo tai nghe, đầu thì gật gù theo giai điệu bài nhạc. Đã có bao nhiêu lần chúng ta cùng bước chung trên một con đường, cũng đã bao nhiêu lần tôi muốn chạy đến vỗ nhẹ vai em, chỉ để xem cái khuôn mặt ngạc nhiên của em ngay lúc đó.

Có lẽ tôi đã gặp em rất nhiều lần rồi, ở cả trong giấc mơ của chính mình. Những buổi sáng hơi lạnh phả vào như thể đó la hơi thở của em. Tôi lại ngước nhìn trần nhà thật lâu, và rồi đợi cái tiếng khóa cửa của em.

Và cứ như vậy đấy, tôi căn giờ để đợi em ra khỏi nhà. Tôi luôn đứng sau em mỗi khi trên xe buýt. Để rồi thi thoảng tôi lại bật cười vì những trò vui ngốc nghếch của em. Phải làm sao vì giờ trước khi đi ngủ điều duy nhất mà tôi để ý đến là em?!!!

Em đang làm gì vậy cô gái nhỏ?

Em có khi nào phát hiện sự hiện diện của chàng trai nhà bên là tôi không?

Nếu như em thấy sự xuất hiện của tôi là đường đột, Và nếu em không để tâm, thì hãy cứ để tôi trò chuyện với em như bây giờ nhé. Em! hãy để tôi cứ đơn giản là một anh chàng say mê ánh mắt nụ cười của em. Mỗi sáng đứng đợi em ở trước cửa nhà. Mỗi chiều đi làm về thì lại tản bộ bước đi cùng em.

Sẽ cùng em chăm sóc và cả gọi con mèo múp tinh nghịch đó về nhà. Thật sự quá nhiều thứ muốn làm cũng em nhưng tôi đã tỏ nguyện tâm tình bấy lâu, và em ơi! chúng ta có thể làm quen được chứ?